Khi những cơn gió heo may cuối đông bắt đầu bớt phần sắc lạnh, nhường chỗ cho cái lất phất của mưa xuân và hơi ẩm nồng nàn của đất trời, ta biết rằng Tết đã chạm ngõ. Tết không chỉ là một cột mốc thời gian trên tờ lịch mỏng, mà là một khoảng không gian của ký ức, nơi những bước chân tha hương chợt dừng lại để hướng về một mùi hương quen thuộc: mùi của nhà.
Mùi của Tết lạ lắm. Nó bắt đầu từ hương thơm hăng hắc, nồng nàn của nồi nước lá mùi già mà bà, mà mẹ đun vào chiều cuối năm. Cái mùi hương như gột rửa hết những bụi bặm, nhọc nhằn của một năm dài vất vả, để ta thấy mình sạch trong, nhẹ bẫng đón chào năm mới. Nó còn là mùi khói bếp bảng lảng quyện với hương nếp cái hoa vàng từ nồi bánh chưng đang sôi sình sịch trên bếp lửa hồng. Trong ánh lửa bập bùng giữa đêm giao thừa, những câu chuyện cũ được kể lại, những tiếng cười giòn tan xua đi cái rét mướt ngoài hiên.
Nhớ sao cái không khí những ngày giáp Tết. Phố xá bỗng dưng hối hả hơn, nhưng cái hối hả ấy không mang vẻ mệt mỏi thường nhật. Người ta vội vàng chọn một cành đào bích nụ thắm, một cây quất trĩu quả vàng ươm, hay đơn giản là bó hoa lay ơn rực rỡ để mang sắc xuân về đặt giữa phòng khách. Những phiên chợ Tết luôn là một miền ký ức sống động nhất. Ở đó có đủ sắc màu của lá dong xanh ngắt, của những xấp phong bao lì xì đỏ chót, và cả gương mặt rạng rỡ của những đứa trẻ được mẹ mua cho bộ quần áo mới.
Tết trong tâm thức mỗi người còn là sự đoàn viên. Sau một năm ngược xuôi với cơm áo gạo tiền, Tết là cái cớ dịu dàng nhất để người ta trở về. Trở về để thấy dáng cha vẫn thầm lặng tỉa tót những chậu cây trước sân, thấy vai mẹ gầy hơn nhưng nụ cười vẫn ấm áp lạ kỳ khi thấy con cháu quây quần bên mâm cơm tất niên. Những món ăn ngày Tết có thể chẳng cầu kỳ bằng cao lương mỹ vị nơi phố thị, nhưng sao vị dưa hành, miếng bánh chưng lại đậm đà và thấm đẫm tình thân đến thế.
Giao thừa đến, khoảnh khắc đất trời chuyển mình cũng là lúc lòng người trở nên tĩnh lặng nhất. Tiếng pháo hoa rộn rã ngoài xa hay những lời chúc tụng chân thành dành cho nhau như thắp lên những hy vọng mới. Người ta dễ dàng bao dung cho nhau hơn, những giận hờn cũ được gác lại, chỉ còn lại những nụ cười và niềm tin về một năm mới an khang, hạnh phúc.
Thời gian có thể làm thay đổi nhiều thứ. Những đứa trẻ năm nào giờ đã trưởng thành, những nếp nhăn trên trán cha mẹ ngày một hằn sâu, và cách đón Tết thời hiện đại cũng có phần khác trước. Thế nhưng, cái cốt lõi của Tết – tinh thần hướng về nguồn cội và sự gắn kết gia đình – thì vẫn luôn vẹn nguyên như thế.
Dù đi đâu, làm gì, chỉ cần nghe thấy thanh âm của một bản nhạc xuân, thấy sắc hoa mai hoa đào khoe thắm, lòng mỗi người Việt lại khẽ rung lên hai tiếng: "Về nhà". Bởi Tết, suy cho cùng, chính là nẻo đường ngắn nhất dẫn ta về với bình yên.