Kí ức tuổi thơ

 

Tôi tìm về xóm nhỏ tuổi thơ tôi

Ngọn gió chiều, bờ đê hun hút cỏ

Trâu gõ móng gập ghềnh lối nhỏ,

Cánh diều nào mang tiếng sáo chơi vơi

Con sông nào tắm mát tuổi thơ tôi

Nước còn xanh như chiều nao thuở ấy?

Tiếng sóng vỗ từ những ngày thơ dại

Xao xác hồn tôi mãi đến tận bây giờ!

Đêm trăng nào nghe cha đọc thơ,

Mẹ lặng lẽ bên đèn khâu áo

Đâu những chiều mưa ngừng sau cơn bão

Dân quê tôi vớt lúa rát cả lòng?

Nắng cuối chiều in dáng mẹ long đong.

Bàn chân tõe, ngón ngón cài giao chỉ

Đêm tôi thức, trở trăn cùng câu ví:

“Biết cuộc đời răng là nhục là vinh?”